Tự nhiên người tôi lạnh toát
Tôi không thể chỉ đạo được hành động của mình. Rồi chúng tôi đến cây cầu sắt. Có tiền, có vốn, cùng với sự nhanh nhạy, chịu khó, "con nghiện" Lê Trung Tuấn bước vào công việc kinh dinh, và ngày càng thành đạt! Con đường thành nhà ngoại cảm Ám ảnh về câu chuyện cả gia đình mỏi mòn đi tìm tin về người cậu liệt sỹ hy sinh không tìm thấy mộ, đi đâu, làm gì Tuấn cũng dò xét thông báo về người cậu mình.
" Từ lúc đó tôi bắt đầu nhìn thấy người âm, họ thấp thoáng bên những lùm cây nhỏ, rồi họ hướng dẫn tôi, họ nhờ tôi nhắn với người thân của họ. " Nhưng có những đợt, cả chuyến hàng bị "đi tong". Nhà gần sông, anh quây lưới một khúc để làm chỗ chăn vịt. "Sự nghiệp" trước nhất của Tuấn là đàn vịt 5. Rồi, một lần, sau khi làm việc khuya, 3h sáng đi ngủ, Tuấn chợt nghe thấy tiếng thầm thì chỉ đường tìm phần mộ người cậu ruột.
Lại đấu những ngày lang thang đất Sài Gòn. Họ bảo: chúng tôi cũng cùng quê ngoài Bắc, chúng tôi đấu tranh và hy sinh tại đây, cùng ngày với đồng chí Khánh. Tôi đã đích thực biến chuyển sau chuyến đi ấy. Nước sông dềnh lên cao ngập hết cái chuồng vịt tạm thời.
" Một lần, khi đi tìm mua đất nguyên thửa, tôi gặp một bác gái hơn 60 tuổi là chủ của một lô đất đang cần bán. Tôi đã quyết định gác lại công việc kinh dinh của mình cho chị gái quản lý để tụ tập vào công việc tìm liệt sỹ. Một miếng đất mà tôi không nghĩ mình có thể phân lô, bán hết trong vòng một tháng với số lãi gần gấp đôi " - Tuấn chia sẻ.
Vậy mà may sao, bác lại tin cẩn mà giao toàn quyền cho tôi bán hết mảnh đất đó. 000 liệt sỹ đã về với quê hương…" - nhà buôn Lê Trung Tuấn bày tỏ. Nơi cậu nằm là một đài tưởng niệm nhỏ, nằm sâu giữa rừng, đằng sau cậu là quả đồi, lối đi vào chỉ hơn một mét, có một cây với vỏ cây màu trắng to bằng bắp đùi, rồi cậu bảo: cứ đi đi, cậu sẽ dẫn đường tiếp.
Người con trai độc nhất vô nhị của bác nhập ngũ, rồi hy sinh, bác vào miền Nam đi tìm con, và ở lại mảnh đất này. Tuấn kể, bác Yến quê Trực Ninh, Nam Định. Cứ mua vào bán ra, tiền lời chênh lệch để mưu sinh. Cậu nói cậu nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ từ con gà ngày xưa cậu vẫn mang đi chọi. " Tôi hoàn toàn không tin vào chuyện này, vì không ai có thể nhập vào tôi được.
Tuấn mua vịt giống vừa mới ấp, về nuôi gột. 000 con. Những ngày cuối đời, bác muốn đưa hài cốt của người con trai mình về quê cha đất tổ, nên muốn bán đất để chuyển ra Bắc… " Bác Yến có hơn 10.
Phải nói là đằng sau tôi như là có một thần thế trợ giúp vậy. Và cậu chọn ngày về là ngày 20 tháng Chạp, năm Kỷ Sửu…"
Sau này, chính bác là người đã giúp tôi đứng lên, vững trong cuộc thế " - ánh mắt Tuấn rạng ngời khi nhớ lại cơ may đó.
Đã bắt đầu có một số gia đình đến nhờ và tôi đã đưa được liệt sỹ về quê hương. Tuấn mừng vui san sẻ: " Đúng như lời cậu dặn, gia đình chúng tôi đã tìm được cậu sau bao năm tháng không có tin". Bắt được vịt lạc của Tuấn. Không sờn, vợ chồng anh góp nhóp tiền đi buôn xe máy cũ.
Kiên trinh. Giá thì rẻ nhưng lúc đó tôi không đủ tiền. Thương nhân, nhà ngoại cảm Lê Trung Tuấn trong một lần đi thăm khám xét ở Sơn La. Cầm những kết quả trên tay, tôi xúc động xen lẫn kinh ngạc, vì những lời mách bảo, dẫn dắt của các liệt sỹ cho tôi đều đúng với kết quả giám định ADN.
Tuấn quyết định đánh hàng từ ngoài Hà Nội vào miền Nam, mỗi chuyến chừng chục ”con xe”, kiếm hàng nghìn đô. "Rồi từ đó đêm nào cũng vậy, có những hôm rất đông liệt sỹ về tìm và nói chuyện với tôi, tôi hoàn toàn tỉnh ngủ vào lúc 1-3h sáng. Khi xe còn cách ngã ba đường rẽ đi Krongno chừng 3km, Tuấn bỗng nhìn thấy người cậu của mình hướng dẫn: sẽ có đường rẽ phải vào huyện lỵ Krongno, đi thêm 18km qua một chiếc cầu sắt (nhớ hỏi bà con ngày xưa nó là cây cầu gỗ), rồi đi qua ngã ba huyện tới nghĩa địa đầu tiên có hai hàng cây bên ngoài rất đẹp thì rẽ tay phải, đi vào sâu 6km nữa trong rừng cậu sẽ chỉ tiếp.
Rồi cậu bảo cậu hy sinh ở rừng già Đắk-min thuộc huyện Krongno, tỉnh Đắk Nông hiện nay. Cậu nhờ tôi giúp đưa các đồng đội của cậu về quê hương. Tuấn cũng cho biết: " Tôi không dám cầm hết số lãi đó song đưa thêm tiền cho bác Yến, nhưng chẳng những bác không lấy mà còn đưa thêm cho tôi". Từ con nghiện, rũ bùn thành thương gia trường đoản cú quãng đời lầm lỡ, Lê Trung Tuấn "bắt tay" vào công cuộc mưu sinh, như một sự tranh giành lại những ngày tháng mà anh bỏ phí trong 5 năm đắm chìm với nàng tiên nâu.
Từ những thông tin ấy, Tuấn lọ mọ đi tìm cậu theo lời hướng dẫn. Thời đó, xe tay ga đang được chuộng ở đất Sài Gòn.
Lũ vịt toán loạn theo con nước, đến nỗi, người dân cuối sông ở mãi mạn thái hoà cũng. Thời gian đầu, mọi sự trơn tuột, trơn tuột. Nhưng rồi, cơn bão đến. Tôi nhìn thấy 3 người quân nhân đang ngồi cách đầu cầu khoảng 60m bên tay phải, họ vẫy tôi xuống.
Họ chỉ cho tôi chỗ họ nằm xuống, đói rét… (Sau này huyện đội Krongno đã quy tập mộ 3 liệt sỹ này đưa vào chôn cất trong tha ma huyện). Để có vốn, ba má hai bên đã bán đất cho Tuấn lấy vốn làm ăn. Tôi bị mất giấy má đăng ký của chục "con" xe tay ga, trong khoảnh khắc tôi mất vài trăm triệu! " - Tuấn nhớ lại. Trong vòng hơn một năm, rất nhiều kết quả xét nghiệm ADN và 2.
Khi đang ngồi ăn cơm với gia đình thốt nhiên tôi òa lên khóc nức nở, rồi cậu nói cậu đi bên tôi từ ngày nhỏ, cậu cứu tôi đã thoát chết hai lần. Để vững chắc những phần hài cốt liệt sỹ tìm được, tôi đều mang đi xét nghiệm ADN. 000m2 đất, bán với giá 1,2 triệu đồng/m2.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét