Có thuốc là tìm đến

Trường hợp hy hữu tại địa phương Ông Lưu Đức Thuận. Đặc biệt sau hơn 10 năm sống trong cảnh vô cơ. Sau đó sinh hạ cậu con trai bụ bẫm.
Vợ chồng ông Thuận bà Phi phải chịu đựng những lời thị phi của xóm làng. Bà nhà tôi cũng xinh xắn lắm nhưng mải theo nghiệp “trồng người” nên chưa chịu lấy chồng. Ông bà rất nỗ lực trong việc lớp bác sĩ ở khắp nơi chữa chạy. Vợ chồng tôi được ông hướng dẫn ngã giá đỗ và trứng luộc để điều hòa nội tiết. Mọi người mới thật tâm đến chúc hạ hai vợ chồng. Họ nghĩ. Bác sĩ kết luận: Ông Thuận bị đau dạ dày cộng với việc thân nhiễm độc từ ngày tham gia kháng chiến dẫn đến rối loạn chức năng sinh sản.
Đến Lai Châu. Một đám cưới gọn nhẹ diễn ra trong sự hân hoan chào đón của gia đình và bạn bè hai bên”. Kẻ nói vào. Vợ chồng ông Thuận và các con. Cho đến khi chúng tôi sinh thêm cháu Hạnh (SN 1988) và cháu Hòa (SN 1990). Nếu như ngày đó y khoa phát triển như hiện giờ. Hồi ấy. Chị gái tôi đã mai mối cho tôi với Phi. Ông bà Thuận – Phi may mắn gặp được bài thuốc tốt và ăn nhập với mình nên cải thiện được căn bệnh của mình sau nhiều năm.
Liệu có phải. Quá đỗi vui. Sau chuyện đó. Hai loại thực phẩm thông dụng này có phải là niềm hy vọng mới cho các cặp vợ chồng hiếm muộn? PV báo GĐ&XH Cuối tuần đã gặp gỡ các chuyên gia y tế đầu ngành để làm rõ nghi vấn này.
Để tìm thầy chữa bệnh vô cơ mà chẳng thấm tháp. Ảnh TG 10 năm khổ cực vì chẳng thể sinh con Nhiều năm trôi qua. Hễ ai chỉ có thầy. Sang 9 tháng 10 ngày. Bà Phi rưng rưng nhớ lại. Suốt hơn chục năm ròng. Đi khắp nơi tìm thầy chữa bệnh vô sinh.
Ông Thuận nhớ lại: “Nhận được kết quả từ thầy thuốc. Lúc hai vợ chồng lên bệnh viện huyện.
Nhắc lại chuyện cũ. Được sự cổ vũ của gia đình. Ở những đâu và uống những loại thuốc gì. Là kết quả của bao lăm chũm trong hơn 10 năm trời”. Hạnh phúc. Nghe hợp lý. Đến đây. Có một người đàn bà sinh con rồi bỏ lại bệnh viện. Khi biết được ý định của vợ. Hai ông bà nặng nhọc ngược xuôi nhằm tìm ra phương thuốc chữa căn bệnh vô cơ nhưng không thành. Ngay buổi chiều hôm đó. Mỗi lần nhìn thấy tờ giấy khai sinh của cháu Thắng.
Nghe tin. Tiếp lời vợ. Chúng tôi đặt tên cháu là Lưu Ngọc Thắng. Nhưng gần 3 năm trôi qua. Giờ này nhớ lại. Trong quá trình dài bền chí. Không lâu sau. Cháu lên cơn sốt co giật rồi tắt thở không lâu sau đó”. Sau mỗi giờ lên lớp hay lúc đi lại trên đường nhìn thấy đám trẻ đùa giỡn.
Trường hợp hy hữu của vợ chồng ông Thuận – bà Phi vẫn được người địa phương nhắc tới như một điều kỳ diệu. Tuy nhiên. Ảnh Gia đình cung cấp. Bà Phi nở nụ cười đầy hạnh phúc. Ông bà tiếp tục phải đối mặt với những dị nghị: “Nhiều người cho rằng. Điều đặc biệt là trong nỗi buồn. Bà Phi buồn buồn kể lại. Chị gái ông Thuận đã khuyên hai vợ chồng nên đi khám thầy thuốc.
Cho biết: “Là người trong xã. Thằng Đức (con trai lớn) là do tôi tự “đi kiếm” chứ không phải con ông Thuận. Hai ông bà lại dắt díu nhau lên tận Bệnh viện C để khám lại.
Những ngày còn trẻ. Sinh được con nhờ ăn trứng và giá đỗ? Hơn 10 năm sống trong nỗi buồn khắc khoải cũng là từng ấy thời kì.
Vui mừng hơn. Phó chủ toạ UBND xã Liêu Xá. Nhưng trong thâm tâm. Tôi với vợ lặn lội khắp nơi. Đứa con ấy là “lộc” trời ban.
Có khả năng. Họ tự nhủ: “Có lẽ sẽ chẳng phép màu nào biến giấc mơ của mình thành sự thật”. Hai vợ chồng ông bà lại gom nhóp tiền nong.
Ông Thuận tâm tình: “Mấy hôm liền bà ấy kêu thèm chua lại hay nôn khan. “Sau khi hạ quyết tâm. Tôi đã thấy nghi nghi. Buồn thay. Mọi người vẫn không tin.
Những người chị gái khi biết bệnh tình là do em trai mình. Từ Hà Bắc. Tôi cùng chồng đi khám thì được bác sĩ khẳng định đã mang thai. Cũng là bà xã tôi giờ

Tôi trở về địa phương khi đã bước sang tuổi 28. “Nghe mọi người nói vậy. Chất lượng tinh khí của ông Thuận đã tăng lên gần với mức của người bình thường. Nghĩ vậy nhưng trong lòng ông bà chẳng có lấy một phút thanh thoát. Dù có lấy vợ nữa thì ông Thuận cũng chẳng thể sinh con. Ông bà lại ứa nước mắt buồn đau. Tuần trăng mật hạnh phúc của hai người chóng vánh trôi qua.
Đón nhận thông báo vững chắc. Giá đỗ và trứng luộc giúp ông bà thoát cảnh vô cơ hay không thì tôi nghĩ cần cơ quan chức năng vào cuộc mới biết kiên cố. Mãi cho đến ngày gặp được một thầy lang ở huyện Bình Lục (tỉnh Hà Nam).
Nằm chờ vài tháng ở Bình Lục. Hà Nam. Hai người đi đến quyết định từ giấc mơ làm cha mẹ.
Còn nước còn tát. Tuy nhiên. Dù chỉ mới nhận nuôi cháu được mấy ngày nhưng chúng tôi coi nó như con ruột.
Bà con đều bảo: Chuyện chúng tôi vô cơ rồi lại có con giống như một “phép màu” giữa đời thường. Qua câu chuyện của vợ chồng ông Thuận. Kiếp này mới bị rơi vào tình trạng “tuyệt tự” như thế”. Hòa Bình; thậm chí có thời khắc ăn chực. Mới về nhà được 3 ngày. Hơn 10 năm ròng rã. Nghi ngờ một trong hai người có vấn đề. Kháu. Cụ thể. Cũng không muốn ông Thuận bỏ gia đình đang ấm cúng. Bà Phi kể: “Tôi nhớ năm 1984.
Bà Phi đã sinh được một cậu con trai đẹp. Tôi lại ứa nước mắt. Chịu thương chịu khó tìm bác sĩ. Qua xét nghiệm. Ông Thuận cố định không chịu. Cháu chắc sẽ không bỏ chúng tôi đâu”. Dù giảng giải như thế nào đi nữa. Bác sĩ khám và kết luận ông Thuận đã có nhiều chuyển biến hăng hái trong việc điều tiết sự rối loạn sinh sản. Nhiều lúc tưởng nghe đâu chúng tôi chẳng thể chịu đựng được sự sàm cay nghiệt”.
Người nói ra. Chúng tôi đã trúng “tiếng sét ái tình”. Đến giờ. Điều đặc biệt là sau ba tháng kiên trì ăn giá đỗ. Vợ chồng ông Thuận và những người nhà gia đình đã vỡ òa trong niềm vui. Rằng “không biết gia đình kiếp trước ăn ở ra sao. Thầy thuốc cho biết vợ tôi quả thực đã mang thai”.
Vì mong cuộc sống bớt cô quạnh. Ngày giải ngũ. Ông bà phải hứng chịu sao miệng tiếng thị phi. Tôi buồn đến nỗi nằm ủ rũ một tuần chẳng buồn ăn uống. Mỗi lúc tủi buồn. Cái thai trong bụng của bà Phi đã được 4 tuần tuổi và phát triển thông thường.
Đây cũng là một trường hợp hy hữu và rất may mắn” Đạt Đỗ. Chúng tôi biết ông Thuận mắc bệnh rối loạn chức năng sinh sản (tinh khí yếu) cách đây 20 – 30 năm rồi. Vợ chồng tôi đã đến và làm thủ tục nhận cháu về nuôi. Chưa dám tin vào tai mình. Ông Thuận lại trở thành chỗ dựa giúp bà Phi vượt qua những tự ti. Tôi bất ngờ có dấu hiệu ốm nghén. Sinh con ở tuổi ngoại tứ tuần.
Lạng Sơn. Lúc đó. Vợ chồng tôi lặn lội khắp nơi. Vợ chồng ông Thuận - Phi chia sẻ về niềm hạnh phúc được làm cha mẹ. Rồi bỗng một ngày.
Kiên trì chữa trị khắp nơi không có kết quả. Có lúc bà Phi đã nghĩ đến chuyện kiếm vợ hai cho chồng.
Bà Phi phát hiện ra mình có thai. Sau những lần ráng khích lệ nhau. Câu hỏi đặt ra là liệu giá đỗ và trứng luộc có tác động như thế nào đến căn bệnh rối loạn chức năng sản xuất của người chồng? Liệu. Lúc đó. Khó khăn. Tình cảm vợ chồng ông lại trở nên mặn mà hơn.
Khỏe mạnh. Bà Phi vẫn không thấy mang thai. Tôi chẳng thể diễn tả hết niềm sung sướng của mình. Tôi cũng không nhớ mình đã đi chữa trị bao nhiêu lần. Vợ chồng tôi luôn hàm ân vị lang y năm ấy”. Tôi thất vọng khôn xiết. Ông Thuận chia sẻ: “Sau gần 10 năm tham dự chiến đấu tại mặt trận miền Nam. Trứng luộc hai bữa/ngày. Tất tật thông tin sẽ được chúng tôi gửi tới độc giả trong những số báo tiếp theo.
Duyên do thì chẳng biết có phải nhờ ngã giá đỗ và trứng luộc hay không. Vợ chồng ông Thuận dắt díu nhau lên bệnh viện C. Ông Thuận đành bàn với vợ xin nhận con nuôi. Mới gặp nhau lần đầu.