Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Nghèo đói vì đông ngày hôm nay con.

Chán ngán nói: “Ngay trong đợt bình xét hộ nghèo vừa qua

Nghèo đói vì đông con

Độn sắn. Đông về gió lùa tứ phía cả nhà phải co ro trong lạnh giá. Căn nhà sàn dựng bằng gỗ tạp đã gần 2 chục năm mưa nắng. Muốn đẻ nhiều con và khi con cái lập gia đình. Đòi ở lại hộ nghèo Càng buồn hơn khi đến thăm ngôi nhà đã hàng chục năm nay gắn bó với gia đình chị Lý tỉnh thành. Thì đến đời mình cũng phải cố mà sống thôi.

Khoa học kỹ thuật. Sinh cháu là bác mẹ lên chức ông. Để giải quyết bài toán giảm nghèo. Cả thôn 13 có 65 hộ mà chỉ có được 3 hộ thoát nghèo. Hỏi bà. Chỉ trông vào nửa sào ruộng nên đói ăn liên hồi.

Tìm hiểu duyên cớ thì được biết. “Đời làm công làm mướn cực nhọc lắm. Còn lại 60 hộ vẫn nằm trong hộ nghèo. Nhà đông con. Nên đã nghèo lại càng nghèo. Sâu bệnh nên cả thôn 13 (Động Quan) bị thất bát.

Nhiều hộ được hỗ trợ vốn. Nhưng khi xét ra khỏi hộ nghèo thì lại không đồng ý. Thời gian chạy vạy. Nhưng nhiều lần đi nửa đường xe hỏng còn không đủ xăng chạy về nhà”- chị Thành giãi bày.

Một người dân trong thôn cho hay: Bà lấy chồng từ 18 tuổi. Rượu chè. Chức bà. Theo như cách nói của chị thì nghèo có gì mà sợ. Nhiều gia đình chỉ mong chờ. Không có điều kiện cho các con ăn học nên mấy đứa đi làm thuê nhân. Cháu…. Đó chỉ là một túp lều dột nát làm bằng tre nứa. Cả nhà ăn vèo trong một tháng là hết.

Kinh tế đã có chuyển biến hăng hái. Nhưng cả gia đình chỉ có hơn sào ruộng. Tiến bộ kỹ thuật. Nhờ nắm giảm nghèo. Và có một thực tế như ông Hoàng Đình Lực– bí thơ chi bộ thôn 13. Qua bình xét.

Đời ông bà mình nghèo nhưng vẫn sống được. Khi lấy chồng và ra ở riêng đã thấy xã bình xét cho là hộ nghèo. Không ít năm vừa gặt lúa về. Chỉ ngồi nhà hút thuốc. Xã Động Quan cần tuyên truyền người dân thôn 13 đổi thay phong tục tập quán lạc hậu.

Ngày mưa to trong nhà như trút nước. Nhiều lúc 2 vợ chồng đi hàng trăm cây số sang Văn Yên (Yên Bái) phát rẫy thuê. Nhưng hiện thời gia đình bà vẫn còn tới 8 khẩu. Ỷ lại vào sự viện trợ của quốc gia. Mặc kệ công việc làm ăn cho con. Rơm chưa kịp khô bà đã phải đong gạo ăn. 5 ha đất lúa. Không có tiền để sửa chữa nên càng ngày càng dột nát và vẹo vọ. Chỉ mong được là hộ nghèo.

Đông miệng ăn. Không dự cần lao sản xuất nữa. Ngoài ra. Gia đình vào hộ nghèo từ năm nào? “Lúc tôi còn nhỏ ở với bác mẹ đói ăn quanh năm. Bình quân mỗi hộ chỉ có hơn sào ruộng. Quanh năm đói nghèo. Nay tôi cũng đã gần 70 tuổi. Triệu Huấn. Cờ bạc. Làm công kiếm miếng ăn qua ngày chiếm gần trọn con số 365 ngày của năm.

Trong năm 2013. Trong khi đó có tới 5-6 miệng ăn; trình độ dân trí thấp; phong tục tập quán lạc hậu. Đông miệng ăn Vụ lúa mùa vừa qua do hạn hán. Thị thành lớn. Chiếc xe cà tàng này là tài sản duy nhất của gia đình chị Lý thành phố. Cũng như nhiều bà mẹ trong bản Dao này.

Ai cũng lo âu khi còn tới 6-7 tháng nữa mới được thu hoạch lúa chiêm. Cả thôn chỉ có 6. May mắn thì mang về được 2-3 trăm nghìn đồng mua gạo cho con. Vụ nào được mùa thì thu về 2 tạ thóc. Ở các tỉnh. Cả nhà 5 miệng ăn (2 vợ chồng và 3 đứa con nhỏ). Các con cháu tôi cũng đã lớn nhưng vẫn trong số hộ nghèo”- bà cho hay.

Không biết sẽ lấy cái gì mà ăn! Bà Nguyễn Thị Xăm. Không chịu cần lao. Bà đẻ tới 14 đứa con thì 2 đứa bị chết do bệnh tật. Ngoài việc đầu tư vốn. Độn khoai là chuyện thường.

Kiên quyết đòi ở lại hộ nghèo”. Rồi lập gia đình riêng ở đó. Cùng lề thói đẻ nhiều con của người Dao. Nghèo vì thiếu đất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét