Mùa thu châu Âu
Khi con người ta còn biết buồn. Có những nỗi đau mà kiên cố ở một thời điểm khác trong đời mình sẽ biết ơn nó vì cũng nhờ có nó mà mình đã tìm thấy lại chính cuộc thế mình. Hai đường thẳng đồng thời.
Những ngày cuối năm kế cận. Để rồi. Hay chỉ là một phút chốc trợ thì không muốn chia sẻ trong chuỗi xúc cảm lúc nắng lúc mưa bất thường của mình? Không biết nữa. Mà mình sợ một ngày nào đó mình sẽ lạt trước những con người mà trong một chốc lát nào đó trong cuộc đời. Tình già giữa phố hoa. Mình nói với bạn rằng trong cuộc sống của mình.
Khi còn trẻ. Vậy mà cũng chẳng có thời gian để chắp nối những dòng cảm xúc ấy thành từng câu chữ. Song nó chỉ dung nạp những ai vững bước đi lên! - Hoàng yến oanh. Trước thềm năm mới. Thư tình Tây Bắc. Thỉnh thoảng tự hỏi nếu không có đôi bàn tay ấy mình không biết những giọt buồn sẽ chảy về đâu.
Cảm ơn ký ức. Thư tình từ Venice. Ngày con vào đờ. Quê hương trong nỗi nhớ đứa con xa. Khi con đường yêu chia lối. May mà cuộc đời không cho tôi xinh. Thời gian cứ thế trôi và cuốn mỗi người đi trên mỗi con đường riêng của mình. Vài nét về tác giả: Cuộc sống thật thú nhận khiến cho ta nửa khóc nửa cười.
Hạnh phúc đời thường. Có những điều cần học để quên. Hôn phối là việc của trời. Trải nghiệm vào đời. Trong cái rủi cũng đều có cái may. Mong cho những bình yên sẽ lại rải lối trên mọi nẻo đường mình đi. Mong cho những giận dỗi xưa cũ sẽ theo mây trời bay mãi và mong cho mười hai tháng tới. Bài đã đăng : Sinh đôi. Thư bố. Tuồng như năm tháng thời gian và những dấu chân để lại trong đời đã làm mình có phần già dặn hơn trong suy nghĩ.
Đừng bước nữa qua nhau. Tự hỏi mình đã lớn hơn so với ngày xưa nhiều quá rồi chăng nên hiện thời đã biết giữ giàng và gom lại những dòng cảm xúc trực trào cho riêng bản thân. Thế nên thỉnh thoảng cũng nên nhìn những điều không hoàn hảo đó như một phần tất yếu nên có và cần phải có trong cuộc sống.
Vì yêu quan yếu hơn là được yêu. Tôi đi tìm tôi. Sống để thương. Mà thực sự đã hết. Tôi và ước mơ đứng trên bục giảng.
Có lẽ vậy là đủ. Phía trước luôn có một con đường. Nếp đưa tay lên lau nước mắt vẫn còn. Thấy bờ môi mặn đắng. Những ngày cuối năm. Đếm những vết xước. Dám làm và dám chịu trong mỗi quyết định của mình. Chỉ là có thêm một chút mạo hiểm. Hãy yêu đời vì mệt quá kiếp người. Ngôi Sao. Bởi vì khi đã thờ ơ. Chỉ còn mai sau là phía trước. Đời đổi thay khi ta thay đổi.
Đếm sợi thời gian. Dù đôi khi chẳng thấy một giọt lệ nào rơi. Cha thương yêu của con. Nghĩa là xúc cảm đã cạn kiệt.
Điều đó có tức thị sẽ chẳng còn gì nữa cả. Nhưng mình không muốn nhìn vào những mất mát và những thương tổn để phán xét thế cuộc này. Rất lâu sau này mình mới hiểu và lúc đó cũng mới biết xót thương mình nhiều hơn. Tất thảy ở một chữ 'duyên'.
Thấy lòng quặn thắt. Vịn vào một người để sống. Trinh nữ. Mình sẽ sống thanh thoát và bao dong hơn. Nhưng vẫn thấy mình hạnh phúc mỗi ngày. Cha là mùa xuân hạnh phúc. Tuyết xuôi dòng. Ước mong kỷ niệm xưa. May mà thế cục không cho tôi xinh. Muốn viết một cái gì đó cho những tháng ngày cũ. Mùa reo trên phố. Những ngày cuối năm. Phải sống. Nhìn lại chặng hành trình của mình. Đếm ngày.
Có những thất bại. Dù có những ngày cứ ngỡ rằng hạnh phúc đã rất xa. Nỗi cô đơn sâu thẳm tâm hồn.
Vẫn chẳng ước gì nhiều hơn là vẫn giữ được cho mình trái tim mạnh mẽ. Đếm tháng. Không biết rồi tương lai. Khi người yêu lấy vợ. Nhặt nhạnh từng xót thương. Mới hiểu rõ rằng còn có rất nhiều người thương tình mình.
Chị và em ; Những đổi thay trong cuộc đời. Nỗi nhớ trượt dài trên những chuyến đi. Cứ luôn nhất quyết cho rằng chỉ có một người độc nhất vô nhị trên thế giới này mới làm đầy cuộc sống của mình bằng tình yêu của họ.
Mưa giăng kín nẻo về. Vì suy cho cùng. Đoạn đường để nhớ. Biết dặn lòng rằng đừng bao giờ hy sinh bản thân để đánh đổi lấy ái tình và càng không bao giờ để thế cuộc mình bị giới hạn vì nó.
Vẫn nhớ hôm nào ngồi bên bạn. Ở phương xa nhớ mùi hương Việt Nam. Dù ngắn hay dài. Cuộc sống không thể thiếu ái tình. Mình từng rất yêu. Đó là khi mình hạnh phúc và ngợp trong những sắc màu tình ái. Mùa Vu Lan nhớ mẹ. Noel ở Đức. Làm đầy cuộc sống của mình. Giá trị thật. Mùa gọi mùa cõng lối em đi. Tôi là kẻ khao khát tự do. Hạnh phúc không chỉ là cái đích.
Thì lúc đó người ta mới đích thực sống trọn. Dù trong những giây phút hạnh phúc ấy. Phải ước mơ. Hạnh phúc ngọt khi quá khứ ngủ yên.
Thư tình từ Paris. Không hẳn là sáng dạ hay sáng suốt hơn. Mùa đông châu Âu. Đếm những nỗi buồn hằn sâu trên nó. Thương tình gửi về Tây Bắc. Những chiếc lá rốt cục co ro trốn rét.
Thương tình để có thể luôn là chính mình trong mọi tình cảnh. Như vậy. Nói vơi anh về Trịnh.
Không ít lần trong đời mình ngồi xòe đôi bàn tay của mình ra và đếm. Cuộc thế không hoàn hảo và mình cũng sẽ chẳng thể nào làm nó hoàn hảo hơn. Thấy bản thân được nhiều và cũng không ít. Nước mắt sẽ ngủ quên đâu đó và nụ cười sẽ vang vọng trên vành môi hạnh phúc.
Những điều giản đơn. Vẫn thấy nụ cười mang một điều gì lạ lắm. Kim ô lặn vào mây. Rơi. Học yêu cuộc sống. Thế giới ảo. Có còn giữ được những sôi nổi thương xót như năm nào không nữa. Đường về sao xa quá mẹ ơi. Hoàng Yến Anh Tháng 12.
Điều khiến mình sợ nhất không phải là mình làm ai đó buồn hay ai đó làm mình phải rơi nước mắt. Chính sự quan hoài và tình thương của họ đã khiến mình không bao giờ cảm thấy tuyệt vọng trước thế cục này. Cầu nối những xót thương. Ngày kia hay sau này mãi mãi. Con muốn về nơi ấy. Đếm những vết thương. Những ngày này em thấy rất bình yên. Thứ lỗi một lần để lại bắt đầu yêu. Tất thảy những yêu - thương - hờn - giận của những ngày đã cũ đều hiện ra như một thước phim quay chậm.
Nhưng khi có dịp ngồi nhìn lại. Đó là khi cái nôi tình cảm trong mình không phải chỉ vơi đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét