Sau 8 tháng sinh con
Chúng tôi nhìn Loan. Vì không biết em đang mang thai nên Héo đánh đập tới tấp.
Đến chiều ngày thứ 3 thì xuất hiện một người phụ nữ xa lạ được giới thiệu là chị gái của cô Linh từ Trung Quốc sang và nói với em là sáng hôm sớm sau sẽ xuất phát đi Trung Quốc.
Sáng thức dậy. (Tên nhân vật trong bài đã được đổi thay) Quân. Bà Nguyệt luôn dặn em không được đi ra khỏi nhà vì sợ mọi người biết sẽ không đi được Trung Quốc bán hàng.
Khi theo gia đình chồng lên đồi làm rừng. Và cũng giống lần trước. Không chỉ một lần. Và lại một lần nữa hẫng hụt… nhìn bố ra về! Năm 2006 em sinh được cháu gái tên là Hoàng Thị Minh cũng là lúc em gặp được mẹ. Bà Nguyệt lại nhờ người em họ của mình tên là Linh ở thôn Núi Năng. Hôm sau em cùng người phụ nữ xa lạ cùng một chị tên là Huyền đến đưa em ra thị trấn Chũ. Nguyễn Thị Loan khi ở lứa tuổi quá trẻ đã phải chịu sự xâu xé của nội tâm.
Đớn đau. Lý do để đưa em đến quyết định này cũng khôn xiết trẻ mỏ. Loan nhớ lại: “Hôm đó. Không một ai quen biết trong ngôi nhà toàn người Trung Quốc. Trong ngôi nhà tuềnh toàng. Sự nhắm mắt xuôi tay đưa chân của em đúng vào buổi chiều ngày 20-10-2004 ấy.
Con đường nhựa bộc trực. Gia đình người Trung Quốc cũng khăng khăng không cho em về Việt Nam thăm gia đình. Gia đình Trung Quốc mà em đang ở chính là nhà đã bỏ tiền mua em và em chẳng thể về được”… Những giọt nước mắt đắng cay Lạc bước vào một nơi mà Loan cũng không biết đó là vùng nào.
Thời điểm trở về nhà là cả một sự buồn vui lẫn lộn. Chỉ biết rằng đó hình như là ngày hạnh phúc nhất trong quãng đời phiêu lưu của em khi em nhìn thấy bố. Tối đến. Sau đó. Xen sự hối lẫn cả oán hận.
Lần thứ hai. Vẫn đôi mắt ấy luôn bị che bởi bàn tay thô ráp để kiếm tìm sự bình yên. Đúng vào thời gian chấp chênh của những nghĩ suy bồng bột tuổi mới lớn này là sự xuất hiện của bà Nguyễn Minh Nguyệt - người cùng xóm cách nhà em chừng nửa cây số. Chỉ biết rằng giờ đây Loan và cô con gái của mình đang sống bình yên trên mảnh đất quê hương sau khi vay mượn để dùng số tiền đó “chuộc thân”… Thôn Kim Thạch quay ngược 50km.
Em bất lực trước mạng và 2 lần mang thai cũng là 2 lần em tự bỏ đi đứa con mình đang mang trong người. Người ta vẫn gặp những mảnh đời ẩn khuất. Nhấp nhánh ánh nắng phản ảnh từ cửa kính của những ngôi nhà mới xây.
Em bị lôi lên nhà và Hoàng Văn Héo bắt đầu tát và đánh đập em một cách tàn bạo. Nhưng xa con em nhớ lắm. Xã Kiến Thành. Rộn ràng tiếng xe. Em không thấy bà Linh còn ở đó nên ngay lập tức bỏ đi tìm thì bị chủ nhà giữ lại. Nên khi biết tin con nghỉ học. Đạp mạnh vào bụng khiến em đã mất đi giọt máu ấy.
Sau khi sang đến đất Trung Quốc. Sự dằn vặt. Đến đây em được bà Linh đưa vào nhà một người quen để ngủ. Em họ bà đã lấy được hàng; nếu có đi Trung Quốc bán hàng thì tối sang nhà bà. Em không chịu được cảnh quanh năm ăn cháo… Nhưng vì con em đã quay trở lại luôn ám ảnh em. Sang đó thì khổ lắm. Tiếng máy của các công trình đang xây dựng dở dang.
Bởi khi đi học Loan lớn nhất lớp nên thường bị bạn bè trêu đùa đến mức hổ thẹn phải nghỉ học. Em đã 2 lần bỏ trốn và bất thành đủ để em nếm và hiểu được nỗi Đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần qua những trận roi vọt của người em bị ép lấy làm chồng.
Và nếu may mắn trở về các em sẽ mất bao lâu để có thể quên đi quá khứ… Nói lời chào. Bình yên bên vòng tay người thân nhưng nỗi nhớ con day dứt. Cơn chuyển đổi đầy ánh đèn của cửa hàng mới mở. Thưa thớt người. Đến ngày hôm sau thì chủ nhà đã gọi điện cho một người Việt Nam tên Huệ lấy chồng gần đấy đến chuyện trò với em thì em mới biết mình đã bị lừa bán rồi.
Loan bắt đầu chuỗi ngày đắng cay gắn liền với nước mắt. Nó buồn và thấm đẫm nước mắt. Không chịu được kiếp sống đó.
Sinh ra trong một gia đình lấy việc nông làm nguồn sinh sống chính nhưng gia đình Loan cũng muốn cho con học hành đến đầu đến đũa. Sự thực phơi bày trước mắt em lúc đó là một cuộc đời giữa ngã 3 đường mà chẳng thể quyết định được là đi hay ở lại”… “Em cũng không biết phải làm thế nào.
Đến nơi em và bà lại bắt xe đi Lạng Sơn và đến cửa khẩu Chi Ma. Xe đã chuyển bánh trên con đường đỏ ối nhưng chúng tôi vẫn ngoái cổ nhìn lại ngôi nhà. Bố nói với gia đình người Trung Quốc cho em về thăm nhà nhưng họ nói chưa có con nên không đồng ý. Thị trấn Chũ. Những thân phận không biết tỏ cùng ai. Trồng lúa. Bà Linh đưa em vào nhà một người Trung Quốc giới thiệu là anh trai chồng và bảo em ngủ lại sáng hôm sau sẽ đưa em đi chợ bán dao.
Huyện Lục Ngạn. Đôi mắt đẫm nước luôn du ánh nhìn từ phía trực diện. Bỏ bác mẹ sang nhà bà Nguyệt. Sự xô đẩy của tình cảnh và số trong cuộc thế. Em được mua với thời giá năm đó là vào khoảng 10 triệu đồng để làm vợ người có tên Hoàng Văn Héo. Em đẫn đờ quay quắt trong không gian xa lạ.
Căn nhà cấp bốn ba gian tuềnh toàng là chỗ ở của em Nguyễn Thị Loan (SN 1989) và gia đình mình.
Liềm. Em trốn nhà. Em không biết làm thế nào để cự ngoài việc nằm im để nếm trải những cơn đau liên miên. Định quay về nhà thì bà Nguyệt lấy mũ bảo hiểm xe máy chụp ngay lên đầu em.
Đến khoảng 3 giờ sáng ngày hôm sau bà Linh đưa em sang Trung Quốc. Em bất lực ôm mặt khóc cả ngày và đòi được về Việt Nam. Như đúng kế hoạch. Tỉnh Bắc Giang. Trơ trong một gia đình không thân quen.
Bà gọi em ra và nói rằng cô Linh. Nhưng em đều nhất mực từ khước. Trên mảnh đất này còn chở một mảnh đời. Em cũng không còn nhớ nổi ngày nào. Liềm và bắt xe để em và bà cùng đi Bắc Giang. Em ở lại đây 3 ngày và thời gian này. Cha mẹ Loan thường xuyên trách mắng. Người mẹ gầy gò của em như đang tưởng tượng về những ngày tháng gieo neo của con. Cuối năm 2005. Tháng 1-2006. Lần thứ nhất.
Em đã xin gia đình người Trung Quốc cho em và con về thăm nhà nhưng họ chỉ đồng ý cho em về và giữ con ở lại. Lần đầu em cố tình ngã trong rừng để làm hỏng cái thai; lần thứ 2 thì trong một lần bị Héo đánh.
Tủi hổ và hối. Tình máu mủ mẹ con đang chờ nơi khốn cùng khổ đau. Loan nhớ lại: “Ngày trước tiên ở với gia đình người Trung Quốc đã mua em. Mọi phương cách để tháo thân hay gửi tin về cho gia đình tại Việt Nam đều không thực hiện được. Sang đến nơi. Giằng xé của người mẹ nếu bỏ con không quay trở lại. Giữa câu chuyện của chúng tôi là một người anh khom mình thu lu nuốt lấy từng lời.
Loan bảo không muốn nhắc lại chuyện cũ. Em được chủ nhà cho phép viết thư gửi về nhà qua một người Việt Nam đi hái hồi thuê cầm về hộ. Đến nơi. Xã Kiến Thành. Cha mẹ mong em ở lại. Có hôm bà Nguyệt sang nhà đặt vấn đề nhưng mẹ em đã nói thẳng là không đồng ý. Làm ruộng. Và một tỉnh thành với đầy sức quyến rũ ấy.
Một đêm dài không ngủ. Mà nhiều lần. Nhân lúc họ mê mải làm em liền trốn về nhà lấy bộ áo quần thì bị họ theo về và sự trị của họ dành cho em là những trận đòn. Em được đưa đến nhà một người mà bà Nguyệt giới thiệu là nhà bà ngoại của cô Linh.
Em không thấy cô Linh đâu. Chốn nào mà chỉ biết xung quanh núi rừng hoang sơ. Liềm. 10 năm trước. Đô thị Bắc Giang đang vặn mình. Đôi mắt ấy. Con đường đất đỏ phía trước nhấp nhô. Khi đó em mới 15 tuổi và bị ép làm vợ của Hoàng Văn Héo. Họ cho phép em đi nhiều nhất là 10 ngày. Nhà không có ai. Mỗi khi gặp ở đâu đều gọi Loan vào và rủ em sang Trung Quốc lấy chồng.
Ra khỏi sự đương đại mà ánh đèn rỡ chưa thể chiếu tới. Để giờ đây lấn lướt là sự già dặn. Bước chân gió bụi Như một định mệnh. Sáng dậy sớm nấu cháo. Làm đồng. Bóng dáng Loan và người nhà của em như nặng nhọc tiễn xa lưu luyến. Bố đã lần theo địa chỉ tìm đến nơi em ở. Thời kì đầu em không nghe và cự tuyệt nên trực tính bị Hoàng Văn Héo đánh đập.
Một số mệnh đầy hà khắc. Con trai thứ 2 trong một gia đình Trung Quốc có 4 người con. Là con thứ 2 trong một gia đình thuần nông có 1 anh trai và 1 em gái.
Ngày qua ngày. Khoảng 8 giờ sáng thì tức khắc bà Linh lại bắt xe đưa em đi sâu vào đất liền và đến 2 giờ chiều thì xe dừng lại.
Cho đến hơn 1 năm sau. Sự trở về đã tiếp thêm sức mạnh cho em để sự trở lại cái nơi mà em hiểu từng giây con em đang đợi hơi ấm từ vòng tay của mẹ. Hậu câu chuyện không có nổi một nụ cười đã làm nên một dấu hỏi lớn trong chúng tôi rằng ở một góc khuất nào đó vẫn còn những mảnh đời giống như em. Lòng vòng quện với cái nắng hanh của mùa lạnh dẫn lối chúng tôi tới xã Thanh Hải.
Khi vừa tròn 15 tuổi và mới học hết lớp 6. Đuổi cô Linh về. Em ngồi một mình trong nhà thì nghe tiếng gọi của bà Nguyệt. Kéo em ra xe và chồng bà Nguyệt là ông Trần Mạnh Nhàn đèo em thẳng sang thôn Núi Năng. Mảnh đời mang tên “Nguyễn Thị Loan” Bỏ lại đằng sau thị trấn Đồi Ngô.
Thậm chí người phụ nữ ấy còn đến tận nhà và bảo ba má cho em sang Trung Quốc lấy chồng. Em đã tin vào những lời mà bà Nguyệt dỗ ngon dỗ ngọt và đồng ý đi bán dao. Những tưởng Loan cũng được hưởng sự vô tư lự hồn nhiên của tuổi mới lớn như bao đứa trẻ đồng trang lứa khác thì… Năm 2004. Thầy cô và chúng bạn để ở nhà giúp bác mẹ trông em. Trần. Em trốn ra được đến một trạm xe thì bị bắt lại vì gia đình người Trung Quốc đã gọi điện cho người quen làm ở trạm xe bắt em lại.
” - Kể đến đây thì những giọt nước mắt cứ chực tuôn đã ngăn câu chuyện của chúng tôi lại. Sau lần đó thì bà Nguyệt lại rủ em sang Trung Quốc đi chợ bán dao.
Cắt ngang khu Kép 2. Bà Linh ra thị trấn Chũ lấy một ít dao. Do bất đồng tiếng nói nên em liền bị họ đánh. Nấu cơm cho mọi người ăn và em theo gia đình Trung Quốc đó lên rừng làm rẫy. Bố Loan mỗi khi nghe lại chuyện cũ của con ngồi thất thần. Do đi một quãng đường dài nên em đã ngủ thiếp đi vì quá mệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét