Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Ước mơ nhấp nhánh thêm mới vào của cô bé không tay mang nghị lực phi thường.

Nỗi buồn. Anh Đeng chạy vào. Năm nào H’Lonh cũng đạt danh hiệu học trò giỏi. H’Lonh bày tỏ: “ Em sẽ thay học để sau này trở nên cô giáo dạy lại cho học sinh như cô giáo em bây giờ”. Khi cô đỡ bế đứa bé gái còn đỏ hỏn đang cất tiếng khóc. Vợ anh Đeng) cũng giống như bao đôi trai gái người Ba Na khác.

Mỗi ngày được đến trường đối với cô bé đều là niềm vui. Cô bé tiến lại gần. Thành ra. Vượt qua hoàn cảnh khó khăn để đeo đuổi ước mơ là một tấm gương sáng để chúng ta học hỏi.

Anh Đeng cũng thức trắng tìm đến rượu để giải phiền. Trong Thời gian học tiểu học. Khi anh Đeng 20 tuổi. Đôi chân nhỏ bé ấy đã đảm đang cả nhiệm vụ của đôi tay. Cũng không phải bị Yàng trách phạt gì cả. Tuy nhiên. Ở trường. Tự ti của trẻ nít luôn được vỗ về bằng sự thương yêu của người thân. Ngôi nhà nhỏ giữa buôn làng vẫn chứa chan tiếng cười đùa.

Anh đội mưa gió chạy đi kể cho bà con. Thậm chí cả công việc đồng áng như lên nương bẻ bắp. Nhiều người đến nhìn thấy con của Đeng và nói rằng vợ anh đã sinh ra “ con ma không tay”. Kết quả của tình yêu đẹp ấy là một đám cưới nho nhỏ được tổ chức trong sự vui của cả hai bên gia đình. Tuốt luốt mọi sinh hoạt của em đều do bố mẹ và người anh trai Đinh Ol trợ giúp. Sự yêu đùm bọc của gia đình là không thể tách rời và gia đình của H’Long với em cũng như vậy.

Có những ý kiến độc ác cho rằng nên bỏ đứa bé vì có thể nếu đứa bé là ma sẽ mang lại xui xẻo cho cả buôn làng hoặc mang lại tai họa cho chính người thân.

Chải đầu. Bà hãi kinh khi không thấy đôi tay của cô bé đâu.

Năm nào H’Lonh cũng nhận được học bổng trẻ mỏ nghèo vượt khó của tỉnh Gia Lai. Nhóm lửa nấu cơm. H’Lonh bắt đầu tự làm những việc đơn giản bằng đôi chân. Nhận ra sự kì dị của đứa con mới sinh thì vô cùng hoang mang. H’Lonh đã được nhận thêm học bổng Việt-Nhật. Nhìn cô bé như vậy. Họ hàng để từng câu trả lời và sự chia sẻ.

Đứa con gái không tay của mình chắc sẽ không sống nổi. Rồi họ tìm đến với nhau. H’Lonh lấy đó làm vốn liếng để đối mặt với sự kỳ thị. Nhiều nhà hảo tâm đã đến hoặc hệ trọng xin em về nuôi để cho em một cuộc sống. H’Lonh còn bắt đầu tập làm các việc nhà. Chị En thấy tả nói không lên lời của cô đỡ thì cúi xuống nhìn con.

Nhận thức của cô bé giàu nghị lực này bắt đầu lớn dần lên. Họ lớn lên khỏe mạnh và cũng đến tuổi trai đi tìm vợ. Đeng chia sẻ. Cô bé tật nguyền H’Lonh luôn vượt lên sự mặc cảm vì nỗi đau khuyết thiếu cơ thể. Nghị lực của cô bé không tay Cô bé thiếu may mắn sau đó được đặt tên là Đinh Thị H’Lonh. Lại chăm ngoan”.

Nỗi hoang mang ngày đứa trẻ chào đời Anh Đinh Đeng và chị Đinh Thị En (SN 1976. Vào một đêm mưa gió chị En bỗng trở dạ. Đến việc rửa chén đĩa. Họ từ mục đích sống của mình đi vào những con đường sai lệch khiến người ta không khỏi nhớ tiếc. Tỉnh Gia Lai). Ông trời lấy đi đôi tay của H’Lonh nhưng lại ban cho em một đôi chân cực kỳ khéo léo#. Đối với H’Lonh. En sinh hạ được một cậu con trai đầu lòng hoàn toàn khỏe mạnh.

Chị sợ hãi thét lên một tiếng và ngất xỉu. Họ càng vui hơn khi không lâu sau đó một năm. Chị En lại dịu dàng săn sóc. Họ sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Tây Nguyên.

San sớt về mong ước của mình. Khi H’Lonh 7 tuổi. Những việc đó H’Lonh phải trải qua quá trình đoàn luyện kiên trì mới làm được. Thậm chí nhiều học trò còn lấy H’Lonh làm tấm gương vì cô bé vừa học giỏi. 3 năm sau. Trêu của những người ác ý. Anh đã chú ý đến En một cô gái đang độ đôi tám trong buôn. Nhiều người may mắn sinh ra với cơ thể lành lặn.

Cô bé vẫn phát triển như những đứa trẻ khác. Những ý nghĩ ấy cứ dày vò vợ chồng anh nhiều tháng ngày sau đó.

Sự cảm mến bắt đầu từ những ánh mắt. Anh Đinh Eng sau đó đã cho cô bé đến trường. Hoặc nếu có sống thì nó cũng sẽ nằm chỉ một chỗ cả đời mà thôi. Một bước ngoặt đối với Khi H’lonh khi cô bé lên 8 tuổi. Năm 2013. Họ theo cha mẹ bám rừng.

Bảo sanh trong làng mau chóng được gọi tới. Theo đó. Thiếu đôi tay. Đôi chân vốn chỉ dùng để đi lại bắt đầu kiêm thêm việc mặc áo. Cũng may. Ban sơ. Từ việc dùng cổ kẹp cây chổi quét nhà.

Thủa nhỏ. Dù rằng vậy. Thấy con gái cũng có hứng với những con chữ và sách vở. Thầy Nguyễn Văn Tuy (cha nội chủ nhiệm cấp 1 của H’Lonh) kể lại ấn tượng lần đầu gặp cô bé: “Khi nhìn thấy cơ thể H’Lonh không được lành lặn như học sinh thường ngày. Khoảng cách với chúng bạn đã bị xóa nhòa. Hình ảnh cô bé thiếu đôi bàn tay khiến những người khách không khỏi nghĩ suy: Trong xã hội hiện.

Chỉ vài tháng sau đó cô bé đã có thể tự làm mọi việc mà không cần nhờ đến bất kỳ sự trợ giúp nào. Gái đi kiếm chồng. Cũng có nhiều người nói rằng gia đình anh Đeng bị Yàng phạt nên mới có chuyện sinh ra đứa bé kỳ di như vậy. Tôi đã hơi ái ngại vì có thể khi đến trường cô bé có thể bị mặc cảm với bạn bè.

Duy chỉ thiếu đôi tay nên cuộc sống sinh hoạt của em gặp muôn nghìn khó khăn. Điều kiện sống tốt nhưng lại dễ dàng sa ngã. Cả gia đình đã khôn xiết mừng chờ đón đứa trẻ ra đời. H’Lonh luôn chủ động hòa đồng với các bạn. Vở của anh và dùng chân viết một số chữ cái khá thành thục.

Rời xã Đăk Smar. Một sự coi ngó tốt hơn. Biết đến cô bé không may mắn nhưng giàu nghị lực này. “ Con mình đã kém người ta đôi bàn tay thì mình phải bù lại bằng tình thương thôi ”. Lúc khóc như bao đứa trẻ thường nhật.

Nhưng bù lại với sự siêng năng và lòng quyết tâm của mình H’Lonh không những không kém cạnh mà em còn giỏi giang hơn nhiều bạn bè cùng chè.

Ngày biết tin En đậu thai. Cán bộ xã Đăk Smar cho biết. Trong một buổi trưa H’Lonh thấy anh trai của mình đang làm bài tập về nhà. Không biết làm gì. Không chỉ vậy. Chị Nguyễn Thị Phương. Theo Phạm Văn – Đông Phong (Câu chuyện luật pháp). Bám rẫy để no cái bụng. Lúc cười. Không ai còn kỳ thị với H’Lonh.

H’Lonh lớn lên trong sự đùm bọc thương xót của những người thân trong gia đình. Còn anh Đeng sau những chuỗi ngày buồn chán cũng tìm hiểu và biết được rằng con mình chỉ bị tật nguyền chứ không phải “ma”.

Giờ cô bé đang là học sinh lớp 6 trường THCS bán trú xã Đăk Smar (huyện Kbang. Thời kì đầu.

Sợ mình là gánh nặng cho người nhà. Chưa lúc nào vợ chồng anh nghĩ sẽ bỏ đứa con tội nghiệp của mình. Anh Đinh Eng và vợ quên hẳn những chuyện buồn lúc H’Lonh mới chào đời. Anh Đeng ở ngoài thấp thỏm chờ. Trao nhau tình yêu thương.

Với nghị lực và ý thức ham học. Sau hơn 9 tháng. Tuy nhiên. Mượn bút. Đánh răng. Nhìn đứa con không tay đói sữa. Thảy mọi việc H’Lonh làm đều không thua kém một người có đủ đôi bàn tay lành lẽ. Anh Đeng và vợ tính đến chuyện sinh tiếp cho cậu con trai lớn một người em. Chị En nhiều đêm chỉ biết khóc ròng thương cho đứa bé vừa sinh ra đã chịu bất hạnh như vậy. Đã có lúc vợ chồng anh Đeng nghĩ rằng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét