Vừa yêu đến tứ tung
Khốn nạn. Gió vẫn miên man lùa vào căn phòng lòng lộng để làm bạn cùng nó.
Nó chỉ muốn ngủ. Nó phải sống vì con của nó. Suy tư một cách dữ dội. Nó quay đầu bước tiếp đến cái vầng hào quang đang rất gần thì thấy có một cái gì đó rất khẽ đạp nhẹ trong bụng nó rồi từ từ lửng lơ như nó một đứa bé tí xíu mỉm cười thật nhãi nhép.
Mọi thứ trôi dần qua trước mắt nó nhẹ nhàng. Rồi gấp tắt đi. Thè cái đầu lưỡi nhạt liếm vào làn da tím tái vì rét. Minh chỉ ngủ. Nó nghe Minh nức nở: "Em chỉ là của anh. Nó biết. Nó há mồm khóc to như cố hớp không khí đầy vào cái họng trống tuếch. Mày muốn tao còn làm gì hơn cho mày khi đã cho mày một thân thể đầy đủ.
Minh hình như đang lẩn tránh nó. Và cũng không cần có nó và đứa bé nữa. Ngủ thật say không bao giờ dậy nữa. Có ai đó không nhìn rõ mặt đang níu chặt tay nó không cho nó bay lên nữa.
Sẽ báo thù con người này. Nhưng cứ mỗi khi vắng Minh. Minh đang ngủ. Minh sẽ không có được cái hợp đồng. Của nó và của một đứa trẻ đang thành hình trong tình của gió. Cái gương mặt không cần phấn son mà cũng có thể hái ra tiền… Mọi thứ cứ quay vòng tròn như trong một cái máy giặt. Giấc mơ lại tìm đến nó rũ rượi.
Dù rằng có chuyện lão định ngã giá với Minh về việc đổi nó để cái hợp đồng được thuận lợi hơn. Những vỡ tuôn trào ra thành tiếng khóc. Của Minh. Từ ngày sống cùng Minh đến giờ nó nhận đủ sự săn sóc. Mẹ với cơn nghiện quằn quại vuột nhanh qua. Minh chợt nhấc bổng nó lên như nhấc một đứa trẻ. Bước khẽ đến bên nó rút ra và rít một hơi.
Cái cảm xúc yêu đấy đã thổi bay mọi nghi ngại về những bất ổn tương lai. Tuồng như Minh khóc. Nó cảm thấy nghẹn họng. Nó hiểu Minh cũng đã nao núng. Nó cần phải bảo vệ đứa bé của nó. Đắng cay. Đôi lúc Minh cau mày khi bắt gặp nó lén lút hút.
Trong cơn mê không kiểm soát được giữa những nụ hôn tới tấp. Không bước liền vào nhà mà cứ đứng chôn chân ngoài cửa nhìn nó chằm chặp khiến nó thu mình sau cánh cửa như một đứa bé có lỗi lí nhí câu nói trong miệng. Bỏ qua lời đề nghị của con quỷ già đó mà không ngờ lão dựng chuyện mừng ký kết hợp đồng thành công để giăng bẫy nó.
Yên ủi nó. Đầu nó đập mạnh xuống đất. Nhưng nó đang nằm ở đâu mà trắng toát thế này. * * * Cái thiên đường của nó và gió lại vỡ tan. Anh bỏ qua cả cái hiệp đồng quan trọng. Nó chỉ là một món hàng để đổi lấy cái hiệp đồng béo bở của công ty và chiếc ghế trưởng phòng Marketting của Minh thôi sao? Thế còn cái thai 5 tuần mà nó đang vui sướng điên lên.
Cái mùi hương quen thuộc mà nó vẫn hay úp mặt vào bình yên ngủ hốt nhiên rất gần. Nó vung tay quơ quào loạn xị trong cơn tuyêt vọng không lối thoát.
Hiểu không?". Nó không còn ai để tin được nữa ngoài cái sự sống bé xíu đang thành hình trong nó đây.
Vì gió của nó cũng cần phải có nơi nghỉ chân khi rong chơi làm gió mệt mỏi và nó cũng cần một nơi bình yên.
Nó gần như buông xuôi. Nó mở to đôi mắt. Minh đã cân nhắc rất nhiều trước cái quá khứ của nó. Nhưng gần sáng giấc mơ lại về quậy phá nó trong tiếng ú ớ và đôi tay vẫy vùng loạn xị. Muốn ký được hợp đồng thì điều kiện kèm theo là phải ở với nó một đêm.
Nên nó không dám mở miệng hỏi mà chỉ thầm lặng săn sóc Minh bằng những món ăn mới bổ dưỡng và ngon miệng hơn. Minh đột ngột kéo nó vào lòng ghì chặt nó trong đôi tay hẳn của mình. Minh đã yêu nó thật lòng. * * * Nó chỉ muốn chìm trong giấc ngủ sâu để quên đi hết sờ soạng để khi tỉnh lại ắt chỉ như một cơn ác mộng. Nhưng nó cần có đứa bé để bấu víu. Vỗ về nó qua những ô cửa luôn mở mang hết cỡ.
Nó chỉ biết cắm đầu chạy mải miết không biết điểm dừng chỉ đến khi đôi chân rã rời không còn tuân theo ý muốn của nó nữa.
Những phương án tối ưu nhằm lấy được cái gật đầu của vị khách hàng khó tính khó nết.
Hoặc lén hút khi không có Minh. Không cần biết có phải do rượu hay do điều gì đó thất thường. Và giờ chiến thắng là lúc dẫn vị đối tác đi hưởng thụ thành tựu mặc dù lúc ký xong hiệp đồng Minh chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài để bù cho cả tháng cày như trâu.
Không nói gì với nó về bản hợp đồng hôm trước mà trở nên trầm lặng. Nó im lặng nhìn hạnh phúc tràn về bên mình khi nghe lời cầu hôn chính thức của Minh. Và vì đói khi đợi mẹ. Nó chắc là do Minh có trục trặc gì với bên đối tác chứ chẳng thể là vì cái ánh mắt tò mò có phần moi móc của ông khách khi nhìn nó.
Anh ra dấu ngăn lại. Trời dường như còn chưa sáng. Thế mà nhìn thấy Minh thế này nó biết nó yêu Minh hơn cả sự thất vọng não nùng mà Minh vừa gây ra cho nó. Đôi lúc nó bị gắt gỏng vì những lý do không đâu vào đâu. Anh tỉnh dậy cuống quýt lau nước mắt cho nó và gọi y tá. Cuộn tròn bên Minh ngủ một giấc dài và thái bình nhất kể từ ngày nó rời khỏi nhà.
Những khuôn mặt mờ ảo của những kẻ đã dày vò nó. Nhưng cũng như nó. Nó chỉ việc nằm im bên cạnh cái thể xác mềm oặt vì bia và rượu trong một bữa tiệc đãi đối tác làm ăn. Ngủ một cách mệt nhọc không muốn ai phiền hà sau những buổi thương thảo bao tay. Nhọc ngủ say mà không hề ôm chặt nó để ve vuốt như mọi lần. Không đáng sợ như cái lão bụng phệ gớm guốc phá đi đời con gái của nó.
Vẫn thiếu một ai đó mơ hồ và bóng gió lắm. Minh không hề bán nó như lão già dựng chuyện. Sẽ ghét bỏ. Nó run run thu mình ngồi khóc trong căn phòng ấm áp. Bỏ qua quá khứ bất minh đầy nước mắt của nó. Nó lại bị bẫy. Nó như muốn gào to lên với mẹ: 15 tuổi bị hất ra khỏi nhà lang thang đầu đường xó chợ. Về căn hộ chung cư cao cấp lặng lẽ làm trọn bổn phận của một cô gái bao chứ không nhảy dù thêm như mấy chị ở quán cũ.
Không có cái ghế trưởng phòng. Là của anh thôi. Đôi chân nhẹ tênh dần bay lên bồng bềnh. Cau mày nhìn giấc ngủ méo mó khổ sở của nó mà không hất xuống giường như các vị khách khác.
Cả cái ghế trưởng phòng hấp dẫn lao đi tìm nó trong cái thành phố khuất tất. Minh họa: Hoài Văn Từ hôm dắt nó theo một buổi ký hiệp đồng quan trọng cho công ty. Nói cần nó như hiện thời. Khiến Minh vừa ghét. Tay nhẹ nhõm choàng qua người nó kéo nó lại gần. Về nhà muộn hơn. Rượu thì được nhưng thuốc thì không. Đánh đập nhau nữa. Anh không say lắm mặc dù nó ngửi thấy có mùi rượu.
Cái vẻ phiêu diêu như say thuốc của nó có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Không một đồng tiền ở một nơi xa lạ như thế con bé đó sẽ sống thế nào? Phải làm gì để sống? Đáp lại nó chỉ là một cái nhìn nhạt thếch vô cảm: Thì làm đĩ mà sống chứ còn làm gì. Nó choàng tỉnh. Nó sợ hãi. Thu mình lại trong căn nhà ấm áp mà vẫn thấy gió cứ lùa vào như báo trước một cơn bão sẽ tạt qua.
Nó chỉ có thể ít hút hơn. Minh càng trở nên cau có với nó. Túm lấy cái chai rượu trên đầu tủ đập thẳng vào tường để thủ thế. Khuỵu xuống. Nhưng vẫn thiếu. Bế nó vào nhà. Nó theo Minh từ đó. Hút nó vào trong u tối. Nó định nhấc tay để rà soát đồng hồ thì thấy cái đầu sụ của Minh đang gục ngay bên cạnh bàn tay nhằng nhịt những dây nhợ truyền nước. Minh luôn tìm thấy nó trong đám rèm bị thổi tung với những vòng tròn khói thuốc lại bay lượn trên môi nó một dáng điệu nghệ.
Một nơi dứt nó ra cái ký ức đắng ngắt. Minh lại về muộn. Nó nằm im.
Con của nó. Hai mắt Minh trũng sâu vì chăm sóc nó suốt một tuần hôn mê. Nó thấy nước mắt mình chảy mà vẫn không hiểu vì sao. Lão già nham nhở lao vào nó. Kệ thây tất cả. Yêu những lúc giận dỗi thịnh nộ gió cứ quấn lấy nó.
Các mảnh ghép rời rạc nối lại: Ông khách đối tác của công ty hóa ra trước đây từng là khách của nó. Đau đớn hơn cả lần đầu bị bán của nó. Nó gọi căn hộ của Minh là thiên đường của gió. Nó lặng đi vì hạnh phúc. Nhưng vẫn có gì không ổn. Yêu nhẹ nhàng nồng ấm nhưng tuyệt nhiên Minh chưa từng nói yêu nó. Nó thấy mình đang bước về một miền ánh sáng chứa chan. Tiếng khóc của nó đã đánh thức Minh.
Từ khi về ở bên Minh nó đã cầm cai thuốc và rượu. Nó không biết vì sao lại chạy thoát khỏi con quỷ ghê tởm ấy. Rồi đột cứ rít chặt lại đến mức nó muốn nghẹt thở. Nó nghĩ nó sẽ căm thù. Nó không biết nó hay mẹ đang quay vào cấu xé. Định lao ngay đến đây để báo tin vui cho Minh thì phải làm sao? Nó lấy chân tống mạnh con quỷ già lôm nhôm ra. Nhưng có hôm thốt nhiên Minh chỉ lặng im nhìn khi thấy nó hốt hoảng định quăng mẩu thuốc.
Không cần phải ghìm lại. Chỉ thuộc về anh. Vậy nhìn sâu vào bên trong cặp mắt nâu nhạt sâu hút của anh dể tìm xem điều gì khiến Minh trở nên bất thường đến thế nhưng Minh đã át đi bằng một nụ hôn dài khiến nó mất kiểm soát. Nó thoát khỏi cơn ác mộng miên man của mình một cách thất kinh. Minh như phát điên khi biết nó phải cắt tay để đe dọa lão già và suýt mất mạng cả hai mẹ con. Quờ tay lên đầu tủ để bật bóng đèn ngủ.
Khép lại mọi cơn ác mộng ở phía sau lưng để cùng gió tìm về thiên đàng chứa chan tiếng cười của gió. Không phải căn phòng đầy nắng gió như của Minh. Đắng ngắt như một con cá thiếu nước trong cơn nức nở… Minh nhặt nó về trong một bữa tiệc say mèm.
Đầy đủ tiện nghi mà luôn thiếu hơi ấm của một gia đình. Nó quay đầu nhìn lại khoảng nỗi nhớ đang tuột ra khỏi nó như một dòng nước mà không thấy. Nó yêu khôn cùng sự nhẹ nhõm của gió.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét