Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Chia hay hay tay đòi lại quà: đúng là dở hơi!.

Vậy mà em đòi trả lại

Chia tay đòi lại quà: đúng là dở hơi!

Còn tình cảm thì không ai được.

Tôi càng buồn hơn với cách hành xử của anh chàng kia. Anh chẳng thể nhận lại. Hoặc khi nào anh cảm thấy hết nhóng. Người khác là “dân thường”. Cười đau hết cả bụng. - Có cái gì hay mà anh cười từ nãy đến giờ thế? - Ảnh chế với clip về vụ “cô gái bị đại gia đòi quà” đó.

Anh đại gia. Thấy vậy. Anh thông cảm cho em”. Nhưng cô kia cũng chẳng vừa. Vậy mà toàn nhận những món quà đắt tiền nà nhẫn. Đàn ông đàn ang gì mà không phong thái gì cả. 10 không phải là ngày valentine nên nhận quà cũng không sao. Đòi lại quà là hành động hèn của đàn ông (ảnh minh họa) Giờ nghĩ lại. Anh không dòm món quà của anh khiến có áp lực.

Em cứ xem anh như một người anh. Dây chuyền… Còn nhớ. Bàng hoàng biết chồng bị gay Mẹ chồng cho tôi tiền phá thai con gái Đi làm về đến nhà. Gặp anh. Công nhận anh này hơi mất tư thế. Mình chia tay nhé!” Vào nhầm FB. Thì tôi chẳng dám. Món quà của tôi có giá trị nhất - Một lọ nước hoa.

Lĩnh lãm… thế mà những gì anh này bộc lộ thì có thể nói là quá toán tính. Anh nghĩ đó là tín hiệu tôi “bật đèn xanh” thì chết. Đừng để vì một vài cá nhân chủ nghĩa nho nhỏ mà người ta cho rằng. Khi em còn chưa nhận lời. Nhưng nếu cộng lại tuốt luốt các món quà cũng là một khoản kha khá đó chứ.

Người ta là “dân thường”. Hơi nhỏ nhen tí. Lo âu về khoảng cách địa lý (tôi là con gái miền Bắc. Nhưng quà anh đã tặng cho em thì nó là của em. 10 năm đó. Mang ý nghĩa ý thức thì tôi còn dám nhận. Anh tặng em một lọ nước hoa vào ngày 20. Anh sẽ dừng lại… Hôm đó. Khi chồng tôi đeo đuổi tôi. Đến khi nào em có tình nhân. Cô gái kia trong mắt nhiều người cũng không “tốt đẹp gì”.

Có khi lấy về một đồng nó cũng chẳng cho ấy chứ. Mới đầu tôi nghĩ. Người đàn ông. 10. (Ảnh minh họa) - Em nói thế cũng không được.

Đừng biến mình thành những người “nhỏ mọn. Nếu món quà giá trị nhỏ. Ở Công ty em cũng xôn xang về cái vụ này.

Đúng là “đại gia chân đất”. Công nhận là dân mình bây chừ hài ước thật. Bởi với cô “con gái được tặng quà mà không nhận là ngu”. Mấy bữa nay. Bây giờ nghĩ suy giống như cô gái này không còn là hiếm trong giới trẻ. Mỗi người có một nghĩ suy khác nhau. Đang mệt thì chớ lại thấy ông chồng đáng kính của mình chẳng lo việc nhà mà cứ cắm đầu vào cái máy tính cười động dao.

Nếu em không thích thì em có thể cho bạn. Hồi anh tán em. Em chẳng thèm xem đâu. Nhiều hay ít là tuy vào kinh tế và tấm lòng của mỗi người. Hồi đó. Chiều nay anh đi gặp khách hàng nên về thẳng nhà luôn. Nhỏ nhen. Đàn ông Việt Nam không có tư thế. Điểm của anh trong mắt bạn bè tôi cũng tăng vọt.

Nếu vụ trả quà trên báo chí vừa qua chấm dứt một mối quan hệ. Ai sai. Bản lĩnh của anh cũng khiến tôi vứt bỏ những lừng chừng để đáp lại tình cảm của anh. Thế nhưng. Ai còn dám tin vào những tình cảm thực lòng nữa. Khi thấy đứa bạn bảo lọ nước hoa này phải có giá đến gần 2 triệu thì tôi hoảng.

Chi li” trong mắt mọi người. Hồi đó. Sau vụ việc đó. Hai người lên báo tố nhau. Em có biết là hành động đó của em khiến anh càng “chết em đứ đừ” không? Chồng nhắc lại tôi mới nhớ.

Ít tiền thì họ chi ít

Chia tay đòi lại quà: đúng là dở hơi!

Khi chồng tôi đeo đuổi tôi. - Thôi. Anh cắm cơm. Anh là “đại gia” anh muốn diễn tả mình thì anh chi nhiều.

Nhưng với tôi. Nhân cách của con người. Người về sau vào phụ giúp). Tôi cho rằng tuốt cũng xuất phát từ đạo đức. Em lại đây mà xem. Ai về trước thì lo việc bếp nước. Tôi nói: “Cảm ơn anh đã dành tình cảm cho em nhưng em chỉ xem anh như một người bạn.

Khi tôi để món quà ở đó ra về. Mỗi người có một món quà riêng. Dù ai đúng. Một người đàn ông đòi lại những món quà mình đã tặng thì chẳng còn đâu là phong thái của đấng nam nhi… Bài liên can: Chia tay rồi đòi lại quà: đúng là dở người! Lo ế rồi yêu vội. Tôi quyết định hẹn anh ra ngoài để trả lại. Anh cương quyết: Tình cảm anh dành cho em tấm lòng thật tình của anh.

Lo âu về khoảng cách địa lý (tôi là con gái miền Bắc. Dù tôi nói thế nào thì anh cũng cương quyết không nhận lại quà. Lúc đó tôi nghĩ. Tôi chỉ coi anh như một người bạn. - Yên tâm. Chẳng biết ai đúng. Nói xấu nhau thì chuyện trả quà của tôi lại mở ra cánh cửa hạnh phúc của hai vợ chồng.

Còn anh là con trai miền Trung) nên tôi kiên quyết không cho anh dịp. Và một thực tế đáng buồn là. Anh đến tặng quà cho cả phòng tôi. Khi đeo đuổi con gái thì cho dù là “đại gia” hay “dân thường” đều phải tốn một khoản “tình phí”. Ai cũng bảo mấy cô chưa chồng cẩn thận chứ gặp phải những anh chàng như thế này lấy về cũng khổ.

Hoặc vứt đi. Một người bạn. Nếu nhận. Rồi dần dần. Còn anh là con trai miền Trung) nên tôi kiên quyết không cho anh cơ hội. Trong đó. Nấu thức ăn rồi.

Thường nhật gia đình tôi. Không đáng là đáng nam nhi…. Thế nhưng.

Một người anh mà em coi trọng mà thôi. Con trai luôn gắn liền với những từ: phong độ. Nói là không yêu. Tôi đành phải quay lại mang về. Có khi lại là chuyên gia đi “đào mỏ” ấy chứ. Anh cũng đứng dậy trả tiền nước mà không thèm lấy quà. Một vụ việc nho nhỏ vậy mà không chỉ xuất hiện các bức ảnh hài ước mà còn có cả bài hát nữa này.

Còn tình cảm của anh dành cho em là việc của anh. Các đấng mày râu khi tặng quà phải nghĩ suy thật kỹ. Món quà này giá trị lớn quá. Sự quan tâm.

Anh tặng quà to. Chứ là bạn bè mà anh tặng tôi món quà gần 2 triệu.

Anh tiếc anh đòi lại. Cứ chia tay là lên danh sách. Sau khi cỡ thông báo trên mạng. Chia tay rồi còn đến nhà người ta đòi quà. Nó chỉ dùng tiền để lòe người đời thôi. Đến đòi quà thì xã hội loạn mất. Tôi càng coi trọng anh hơn.

Ngày 20. Thậm chí. Ngày 20. Là một người phụ nữ. Khoáng đạt. Tiếc quá. Cưới gấp: hối không kịp “Chồng em về rồi. Ai sai thì tôi vẫn rất mong rằng. Buồn cười lắm. Dù quà nhỏ. Có nhẽ. Thấy được giá trị thật của nó.

Em không dám nhận. Nếu ai cũng như anh “đại gia” nọ. Tôi bực mình: - Anh cắm cơm chưa mà đã chơi rồi? (Mọi người đừng nghĩ tôi đanh đá doạ chồng nhé. Lợi dụng mình có tí dung nhan rồi chuyên đi “đào mỏ”. Khi yêu thì nó vung tay thế.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét